[Trí Khương ~ Đê mê] Chương 29: Chính là muốn em xin anh!

60cbd188jw1emco11r5g6j20he0omtai

Chương 29: Chính là muốn em xin anh!

Còn chưa đợi cô trả lời, Dực Phàm đã lấy từ trong tủ ra một cái bao cao su nhanh chóng đeo lên, gậy thịt chậm rãi đi vào trong nhục động của cô. Bởi có thủy dịch bôi trơn, hơn nữa còn nước ấm ban nãy, anh tiến vào cực kỳ dễ dàng. Trí Khương thì chịu không nổi, bởi có ngoại lực tác động, nước chảy vào bên trong cô, vốn đã căng tức, dòng nước lại đập vào miệng tử cung, ép vách thịt bên trong. Dực Phàm mới kéo ra đẩy vào hai cái mà cô đã cảm thấy bên dưới tê dại, anh khuất động dòng nước, vừa trướng mà lại còn có chút đau.

Cô quay đầu lại giọng thảm thương: “Ông xã, đừng làm trong nước được không? Em… Em khó chịu!” Dực Phàm cho rằng cô chỉ đang làm nũng, không thèm ngừng mà còn đâm thêm hai cái, phát hiện bảo bối lại cắn chặt môi dưới, khuôn mặt đầy hoảng sợ, không giống như đang hưởng thụ nên nhận ra cô quả thực không thoải mái nên không ép cô nữa. Anh rút ra, đứng dậy trên thành bồn, tiếp theo đỡ thân thể mềm mại của cô ngồi lên trên.

Anh duỗi một ngón tay, nhẹ nhàng đưa vào trong hoa huyệt, tháo nước bên trong ra, côn thịt đã cương lên đến phát tím. Dực Phàm nhẹ nhàng mân mê đài hoa, thấp giọng nói: “Bảo bối, xin lỗi em, không nghĩ đến em là lỗi của anh, ông xã sẽ bồi thường cho em thật tốt.” Tay trong lúc đó cũng không ngưng nghỉ, chậm rãi vân vê hạt ngọc trong cô, khảy cho đến khi hoa huyệt bên trong thít chặt không ngừng.

Côn thịt đã chôn vào trong dâm huyệt không hề chuyển động, Dực Phàm như một thợ săn kiên nhẫn, chỉ hơi nhúc nhích mông, khiến công thịt không hề di dịch mà từ đầu đến cuối đều cố định một chỗ. Trong kiểu hợp nhập tinh tế thế này, Trí Khương tuy có sung sướng, nhưng có cảm giác như toàn thân đang treo lơ lửng, không thể thỏa mãn nổi.

Cô muốn loại khoái cảm ra vào tuyệt diệu kia, nên vặn vẹo mông, huyệt động co rút lại, nhưng Dực Phàm đằng sau lại không thèm động, đày đọa cô không thể thỏa mãn được.

“Ông xã, động đi, động đi!”

“Bảo bối muốn anh động gì? Động thế nào? Phải nói ra!”

Trí Khương do dự, vừa nãy là lời ý loạn tình mê, giờ thì ngại lại chẳng dám nói nữa, nhưng mà,… Dực Phàm dường như rất quyết tâm…

Cô còn đang đấu tranh tâm lý thì Dịch Dương bỗng dưng thò đầu vào, cười dâm đãng: “Trong này có cần giúp đỡ không?”

Dực Phàm nghĩ nghĩ, sợ hồi nữa làm mạnh quá, bảo bối chịu không nổi ngã vào trong nước, nên đồng ý bảo: “Ừm, vào đây đỡ bảo bối giúp tôi.”

Thế là, trước mặt Trí Khương có thêm một tên nữa, hắn quỳ trong nước, góc độ vừa đẹp, ngang tầm mắt chính là bầu vú căng tròn của bảo bối, Dịch Dương nhìn nơi giao hợp của bọn họ, hỏi: “Tiến hành đến đâu rồi?”

“Vừa mới bắt đầu, bảo bối còn tỉnh táo lắm, không chịu nói.”

Dịch Dương cười, “Nhóc con xấu hổ à, nhưng không sao, sẽ nói thôi, có hai ta ở đây sợ gì không nói được.”

Hai tên sói đói nhìn nhau trao đổi chiến lược, ma trảo liền duỗi về dê con đang chờ bị nuốt vào bụng. tay Dực Phàm vừa mới rời khỏi âm vật liền có Dịch Dương thay. Đôi tay Dực Phàm úp lấy ngực cô, năm ngón mạnh mẽ xoa bóp, không quên kẹp lấy núm vú tỉ mẩn xoay vặn. Dịch Dương thì cọ xát trân châu bên dưới, ngẩng đầu hôn lên môi cô. Giờ thì hay rồi, toàn bộ điểm mẫn cảm trên cơ thể đều bị công chiếm: môi bị hôn đến nỗi chỉ có thể rên rỉ không thành lời, vành tai bị liếm đến nóng ướt, hai vú bị xoa nắn, hai nụ đào cũng bị đùa giỡn, hạ thể đã gác kiếm đầu hàng, nơi tư mật cũng bị xoa nắn không ngừng. Cô có thể cảm thấy từng đợt nhiệt dịch bên trong cơ thể chảy ra ngoài, thật là sướng, toàn thân đều sướng, như thể cơ thể không còn là của mình nữa, mà mặc cho bọn họ, mặc cho bọn họ chơi đến thể nào cũng được… Ừm… Nhưng điểm khiếm khuyết duy nhất chính là, dương vật trong hoa huyệt sao vẫn yên lặng bất động, sao còn không đưa đẩy?

Trí Khương mơ màng nghĩ, đột nhiên nhận ra: bọn họ muốn mình cầu hoan! Nhớ lại lời ban nãy hai người vừa nói, quả là đã có dự tính trước! Bọn họ lấy gì mà chắc chắn cô sẽ cầu chứ! Hai anh muốn em nói, em càng không nói!

Trí Khương nhỏ ngang ngược lên hẳn, cô muốn nhìn xem ai mới là người đầu hàng trước! Cô lấy ra một tia lý trí, bàn tay thò xuống dưới, tới nơi hai người giao hợp, bắt đầu nhẹ nhàng vuốt ve hai viền cầu bên dưới gậy của Dực Phàm. Cô âu yếm xong rồi lại còn lớn gan nắn nắn.

“A!” Gậy thịt của Dực Phàm bị kích thích nháy mắt đã lớn thêm mấy phân, mắt đỏ lên, gặm mạnh tai cô: “Tiểu yêu tinh! Còn trêu chọc anh! Xem anh có làm cho em khóc hay không!”

Dịch Dương ngừng thân mật, nhìn xuống bên dưới lập tức hiểu, “Ai da, bảo bối muốn phản kháng nha…” Cười gian trá, “Xem ra phải để em học ngoan một chút.” Nói rồi bàn tay trêu đùa tiểu hạch bỗng nhiên mạnh lên, mãnh liệt cọ xát, hắn dùng đủ loại thủ đoạn, một chốc thì dùng hai ngón tay nhéo, một hồi lại xoay tròn, làm tới nội cả bàn tay cũng dấp dính.

“A! A! Ca ca anh… Anh ăn hiếp người ta… Ưm… Không được…” Bàn tay để trên cầu thịt bất chấp, chỉ biết liều mạng nắm lấy cổ tay Dịch Dương, muốn hắn dừng tay, tiếc rằng nam nữ khác biệt, cô trừ việc bất lực ngửa đầu ra thì không còn cách nào khác.

“Khà… Anh chính là đang ăn hiếp em đấy, thì sao? Hiện giờ anh đang bên phe của anh em tốt.”

Dực Phàm cũng thấp giọng khuyên nhủ: “Bảo bối nghe lời, xin anh làm em đi.”

Trí Khương không cam tâm, nghiêng người tới trước, để đầu trên bả vai Dịch Dương, mở miệng cắn chặt, cố gắng ngăn tiếng rên đã đến trên đầu môi.

Dịch Dương bất động, tay lại càng thêm điên cuồng ức hiếp hoa hạch của cô. Dực Phàm cũng bắt đầu dịch chuyển nhè nhẹ, côn thịt của anh bên trong tiểu huyệt cũng không có động tác gì lớn, chỉ là chậm rãi cọ cọ, quy đầu mượt mà náo động hoa tâm, thong thả như mài mực. Dực Phàm bây giờ cảm giác như có một cái miệng đang mút lấy mắt ngựa trên dương vật mình, còn thân gậy thì lại bị siết gắt gao. Trí Khương thì chỉ thấy thật ngứa, thật tê, vừa sung sướng lại vừa khó chịu.

“Hư hỏng! Anh còn nói muốn bồi thường cho em! Cô cuối cùng cũng nghĩ đến việc thực hiện lời hứa.

“Anh đương nhiên sẽ bồi thường sau khi em cầu anh!” Bản tính hồ ly đã lộ ra.

Cô cố gắng kéo lý trí trở về, tận lực quên đi khiêu khích.

“Bảo bối thật là kiên nhẫn nha…” Dực Phàm cười nghiền ngẫm, đột nhiên nắm lấy eo cô nâng lên trên, lúc côn thịt sắp rời khỏi huyệt động lại ngưng hẳn, anh dùng quy đầu thật lớn quét tại cửa huyệt một vòng, rồi lại cắm vào, cả quá trình đều hết sức chậm rãi, khiến cô ngứa đến nỗi tâm cũng ngứa.

Càng ghê gớm hơn là, mỗi lần kích thích đến nỗi nhục huyệt sắp lên đỉnh, bắt đầu co rút lại, thì Dực Phàm lại ra hiệu cho Dịch Dương dừng hẳn, khiến Trí Khương gần lên đến đỉnh lại bị kéo xuống, loại cảm giác từ thiên đường rơi xuống đất cuối cùng cũng khiến cô nhẫn không nổi mà nức nở, “Òa… Các anh ăn hiếp em! Đáng ghét! Còn không cho em… Oa oa…”

Dực Phàm cười tà, hôn lên lưng trần nhẵn bóng của cô, “Tiểu bảo bối, sớm nói có tốt không, đỡ anh phải ép người!” Kỳ thật anh cũng không biết mình có thể chống được đến bao lâu, dương vật đã cương lên tím ngắc, vừa đưa vào mỹ huyệt của bảo bối là đã muốn nổ tung.

Anh bắt đầu ra vào, chọc cô thấp giọng rên rỉ. Dực Phàm hướng ẫn: “Bảo bối ngoan, hiện tại ai đang làm em?”

“A… Ưm ưm… Là ông xã… Phàm…”

“Tốt lắm, vậy, ông xã đang lấy gì để thương em?”

“Ưm…”

“Không được, bảo bối nói mau!”

2 comments on “[Trí Khương ~ Đê mê] Chương 29: Chính là muốn em xin anh!

Để lại bình luận

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s