[Trí Khương ~ Đê mê] Chương 16 + Chương 17: Tiểu biệt thắng tân hôn

Chúc cả nhà Giáng sinh hạnh phúc. XD~ Đêm hai tư Sắc đi với troai rồi nhưng sẽ hẹn WP đúng 12 giờ đêm post quà Giáng sinh cho mọi người, hun Sắc đi. ~

Chương 16: Cái miệng giận dỗi

Ờm, chương này hểm có H, nên lười làm lắm, tóm lại nội dung nó là vầy: Bạn nhỏ Trí Khương hứng lên thấy nên xa cách hai bạn Dịch Dương với Dực Phàm một chút nên bỏ qua nhà bạn chơi, lơ đẹp hai anh. Hai anh điêu đứng một hồi, cuối chương bạn Trí Khương vào nhà thấy hai anh đang quay lưng lại phía mình, tưởng hai ảnh hổng thích mình nữa nên khóc kể xin lỗi.

Thẳng ra là từ giờ mình chỉ edit đoạn H thôi, các kiểu dông dài hoa lá cành mình rút hết, chỉ tóm tóm lại cho mạch truyện nó không đứt mà vẫn hiểu được thôi. Dù gì thì cũng đọc H là chủ yếu, mấy cái hoa lá cành nhiều quá đọc vào còn bực nữa là, các bạn có thấy vậy không? Ai phản đối chính sách này thì hô một tiếng nha, mình sẽ cân nhắc lại.

Chương 17: Tiểu biệt thắng tân hôn

Không khí rất chi là quỷ dị, trừ tiếng khóc nỉ non ra thì còn lại cực kỳ yên tĩnh. Trí Khương còn đang khốc, đột nhiên ngang hôm bị một cánh tay kép lên, Dực Phàm kép eo cô vào phòng, Dịch Dương tưởng anh muốn phạt hay đánh bảo bối, vội vàng cùng vào trong.

Trí Khương bị quăng lên giường, Dực Phàm chống nạnh nhìn từ trên cao xuống: “Chơi đủ chưa? Còn biết về à?” Trí Khương nhỏ giọng nói thần: “Em cũng có phải trốn mất đâu…” “Em…! Haiz, sao lại tránh bọn anh hả, có ai ăn hiếp em đâu chứ?”

“Không có mà, chỉ là… Đột nhiên nghĩ… Có chút khoảng cách… Cũng tốt.”

Dực Phàm hổn hển thở, nhìn bộ dạng tội nghiệp của cô, vốn đang giận, nhưng giờ một tia oán khí cũng chẳng có, lau sạch nước mắt của cô rồi dịu dàng bảo: “Thiệt ngốc quá, muốn thế thì cứ nói thẳng thôi, làm bọn anh lo quá chừng, còn tưởng rằng em…”

“Nói rồi các anh cũng sẽ không đồng ý, còn hạch hỏi nữa.”

Dực Phàm câm nín, đúng là vậy thật. Chuyện này thế là cho qua, hiện giờ Trí Khương cảm thấy cảnh tượng trước mắt rất kỳ quái, bọn họ hiện giờ chưa từng 3 người chen cùng một giường thế này. Giường Dịch Dương dù gì cũng là giường đôi, 3 người ngủ thiệt có hơi chật. Hơn nữa, một bên kéo eo, một bên túm tay, thiệt là khó xử nhe. Nhưng nãy khóc đã mệt lắm rồi, Trí Khương mệt mỏi, xoay người liền ngủ mất.

Ngày hôm sau, Trí Khương tỉnh dậy trước, cảm thấy ưu tư hôm qua đã đỡ nhiều rồi, trước đó quả thật là chuyện bé xé ra to. Cô xoay người, muốn nằm thoải mái chút trong không gian nhỏ hẹp này, lại mẫn cảm phát hiện hạ thân có hai vật thô nóng thúc vào. Cô chậm rãi xốc chăn lên, quả nhiên, cả hai đều dựng lên thành hai cái lều nhỏ. Trí Khương ngẩng đầu nhìn hai người đang ngủ, nhẹ chân nhẹ tay muốn rời khỏi khu lửa đạn hiểm nguy này, nhưng giường thật nhỏ quá, cô cẩn thận thể nào cũng động tới bọn họ. Dực Phàm bị động tĩnh đầu tiên này đánh thức, anh mơ màng ôm lấy eo nàng, dùng sức kép lên giường, giọng khàn khàn: “Tỉnh rồi? Sao lại không ngủ thêm?” Động tĩnh này cũng kinh động đến Dịch Dương, hắn vung tay lên, áp vào trên ngực Trí Khương, mặt còn cọ sát sau lưng. Trí Khương ngủ không được, dậy cũng không xong.

Dực Phàm phát hiện điểm khác thường trên thân thể. Trước kia vẫn muốn tìm cơ hội để bảo bối thử hai người đồng thời âu yếm, khổ tìm thời cơ, hiện giờ tốt rồi, lựa ngày không bằng được ngày. Bàn tay trên eo bắt đầu làm loạn, men theo vòng eo thon của Trí Khương trượt xuống dưới, vói vào trong quần ngủ. Trí Khương vội vàng dùng tay đè xuống, không để anh tiếp tục. Dịch Dương như tâm linh tương thông cũng bắt đầu xoa ngực cô, Trí Khương chia một tay ngăn bàn tay bên dưới, một tay ngăn bàn tay bên trên. Xấu hổ muốn chết, nàng trước giường chưa từng thân mật trước mặt người khác, giờ còn đồng thời hai người… Làm sao có thể?!

Hai chàng sắc lang thừa dịp cô phân tâm, bắt đầu tiến công. Hai ba phát Trí Khương đã bị lột sạch. Muốn dùng chăn che lại cũng bị bọn hắn ném qua một bên, chỉ chừa lại gối đầu kê dưới lưng, hạ thân bị nâng lên, để nơi thần bí hiển lộ rõ ràng. Trí Khương quẫn bách, che lấy chỗ tư mật không để bọn họ nhìn. Dực Phàm ngang ngạnh gạt tay cô ra, “Nửa tháng không động vào em, bảo bối quên mất rồi à, đãng trí!”

Nói xong mạnh mẽ tách bắp đùi trắng nõn của cô ra, nhìn đóa hoa kiều diễm vì gấp gáp mà co rút lại. Trí Khương cảm thấy tầm mắt anh dời đến đâu thì lửa lại nhen đến đó, lâu như thế chưa được an ủi thật có chút nhớ, hơn nữa hôm qua cô còn nghe thấy Toàn Vũ làm với bạn trai… Rặt một bộ vô cùng khoái hoạt.

Tuy rằng có chút không quen hai người cùng làm, bất quá cô cố gắng thả lỏng. Dực Phàm sớm đã chẳng nhẫn được, đẩy ra lớp cỏ hai bên, tìm đến viên trân châu ẩn bên trong, đè xuống vừa chặt vừa mạnh. Trí Khương vốn đã động tìng, nơi này mẫn cảm đến vô cùng, “A…” một tiếng rồi mở đùi để anh tiện đùa giỡn. Cảm giác khoái hoạt đã lâu không thấy ùa đến, cô bất lực ngửa đầu, đẩy hạ thân lên trên, muốn gần thêm nữa, Dịch Dương nhìn khuôn mặt ửng hồng của mỹ nhân, cúi đầu hôn lên hai bầu vú nảy lên của cô, tiếng liếm láp lách chách vang lên. Dực Phàm nghe thấy tiếng nước, nâng hạ thân cô lên, đầu lưỡi cũng hôn lên một chỗ mẫn cảm khác của cô.

“A! Ưm… A ~” Trí Khương bị đôi tầng kích thích này khiến chẳng nói nên lời, cô phấn khởi rên rỉ, cảm thụ trên dưới được chiếu cố, cảm giác bị liếm mút có phần ngại ngùng nhưng lại mang đến khoái cảm khổng lồ, cô không hề biết hai người cùng làm có thể thỏa mãnh đến vậy.

Dực Phàm liếm vài cái, hoa huyệt của bảo bối đã chảy ra thật nhiều mật hoa, vừa ướt vừa dấp dính, còn run lên rất đáng yêu. Anh duỗi ngón tay ra, nhẹ nhàng đụng đến cửa vào huyệt động bên dưới, vuốt ve chung quanh tường thịt non, thuận theo ái dịch mà đưa một đầu ngón tay vào thăm dò, thân thể mềm mại bên dưới lập tức vặn vẹo kháng cự, hai chân khép chặt, nhưng lại kẹt phải đầu của anh. Trên miệng Dực Phàm vẫn không ngừng đảo, tiếp tục an ủi cô, tay cũng không hề qua la, dùng một đầu ngón ngắn ngủn mà xoay tròn trong huyệt, cô chỉ có thể bắt lấy cánh tay Dịch Dương, “Phàm,… Nơi đó không được… A! Nhẹ thôi…”

Dịch Dương biết hắn đang quậy nơi đó của cô, nên lại càng gắng sức mút lấy núm vú của cô, cố gắng tăng khoái cảm để cô chìm nghỉm trong đó. Quả nhiên, một hồi sau, bảo bối liền bắt đầu nghênh đón. Ngón tay Dực Phàm bị hút lấy, tường thịt nhè nhẽ siết lấy ngón tay anh, anh không khỏi cảm thán, chỉ là cửa động đã có hấp lực mạnh đến thế, bên trong tiểu huyệt còn đến thế nào nữa chứ.

Trí Khương chỉ cảm thấy trước ngực trống rỗng, bên dưới cũng trống rỗng, ưm, không đủ, cô còn muốn, “Ca ca… Dùng sức, còn muốn… Ưm, ông xã mau liếm em!” Hai người bị tiếng kêu này chọc đến vô cùng hưng phấn, càng tăng tốc ve vuốt đùa trêu, “Ưm, thích lắm… Ưm, thoải mái quá…” Trí Khương còn muốn tinh tế thưởng thức thêm thì một loại khoái cảm điên cuồng quen thuộc chậm rãi ùa tới, cô cứng người, bộ ngực vươn cao cùng với hạ thân, giọng kiều mị: “Ừm ừm! Sắp đến rồi… Nhanh nữa… Mạnh nữa!” Khoái cảm tích lũy cuối cùng bùng nổ, Trí Khương có thể cảm thẩy đầu vú cương vểnh lên, hoa huyệt co rút lại, hút lấy ngón tay Dực Phàm không cho rời đi. Cô rất thỏa mãn, thân thể với tinh thần cuối cùng cũng đạt đến đỉnh điểm khuây khỏa. Cô thở gấp, toàn thân run rẩy, dư vị thủy triều trong cơ thể chảy ra tán loạn, Dực Phàm cảm thấy trong tiểu huyệt có một ít niêm dịch chảy ra, không giống với mật dịch bình thường trong hoa hạch, này hẳn là dâm dịch sâu trong thân thể do bảo bối động tình chảy ra, anh đợi bảo bối bình tĩnh lại rồi mới rút ngón tay, nhẹ nhàng liếm, a, là hương vị của bảo bối.

Dịch Dương thấy do ngồi dậy, lập tức kéo hạ thân bảo bối qua, như thể cực kỳ vui vẻ, từ ngụm từng ngụm hút lấy mật hoa kia. Trí Khương không dễ gì tỉnh lại, phát hiện bên dưới lại bị bú mút, thỏa mãn ưm một tiếng. Nước bọt Dịch Dương ướt cả một mảnh động hoa, mắt nhìn thấy giữa hai đùi cũng dướt dầm dề, liền liếm hết cả qua. Dực Phàm nhìn bảo bối lên đỉnh, chuyển qua phía trên, thú vị nhìn cô.

10 comments on “[Trí Khương ~ Đê mê] Chương 16 + Chương 17: Tiểu biệt thắng tân hôn

  1. mấy tháng không vô, hôm nay vào có chương mới nóng sốt quá.
    bạn ơi đừng bỏ quên như dịp vừa rồi nhá. mọi người đợi hố thịt này lâu rồi.

  2. Đồg ý bạn tóm tắt như vậy, đọc truyện sắc mà cứ đọc mấy cái linh tinh đó mất hứng lắm :)) miễn sao bạn đừg drop là đc rồi

  3. Mình biết tr này từ năm ngoái, giờ vào lại ms thấy nhích đến c18, drop hả pạn😕

Để lại bình luận

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s